Hôm nay thứ sáu, ngày 24 tháng 5 năm 2024
Truyện dài - SAI LẦM KHÔNG THỂ SỬA (03) (12/04/2024 10:04 AM)
Lê Nguyệt

Chương 03: Nhưng Thương có thể xem Tình như người vô hình được sao?
 


Hàng đêm, nằm cạnh hắn, hơi thở của hắn cũng khiến cô gớm ghiếc. vậy mà lại sắp có đứa con thứ hai với hắn. Mai mỉa không? Trước đây cô nghĩ: Chỉ cần có con hắn sẽ vì con mà thay đổi. Ngờ đâu, đến thằng bé nhỏ xíu mà mỗi lần nổi điên lên, hắn cũng đánh nó không nương tay. Loại cha gì như vậy chứ? Nhưng giờ thì cô đã hiểu rõ thế nào là Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời rồi. Cô an ủi mình rằng thôi, dẫu sao mình cũng có con hủ hỉ tuổi xế chiều, chồng thì không cần nữa.
 
Tối lại, hắn lại đòi hỏi. Thương từ chối vì có bé Hiếu nằm bên. Cô cũng viện lý do là thai chưa ổn định tránh việc chăn gối. Nhưng hắn là một gã súc sinh. Muốn thì phải được. Thương càng kháng cự hắn càng điên tiết. Rồi thay vì ân ái mặn nồng, hắn đá cô xuống giường, văng ra cái bụng cấn vào thành chiếc ghế đai. Thương oằn người xuống, cảm giác nóng hổi từ phía dưới bụng. Máu bắt đầu lai láng chảy.
 
Biết mình bị hư thai rồi. Thương hết sức bình tĩnh, dựng Hiếu dậy. Dắt tay nó chạy ra ngoài. Tình hùng hổ dí theo, miệng gầm thét:
- Mầy đứng lại coi con kia. Chạy đi đâu? Khiến chết hả?
 
Thằng Hiếu khóc ôi thôi, hàng xóm túa ra, đèn cửa nhà ai cũng bật sáng. Nhìn thấy phần dưới của Thương đầy máu họ hiểu ra. Cô Hoa bánh Ú chạy tới nắm tay Thương:
- Vụ gì vậy con? Sao mình mẫy máu me không vậy?
 
Thương thều thào:
- Nó đánh con xẩy thai rồi.
- Trời đất cơi…
 
Có người rồi, Thương như yên tâm, cô khụy xuống ngất đi.
 
Khi tỉnh lại, Thương thấy mình ở bệnh viện. Bà Năm và chị Hai ngồi đó mặt không còn chút máu. Đang ngủ ngon, có người lại cho hay Thương ngất trên đường chạy về nhà vì bị chồng đánh xẩy thai. Ông bà hồn phi phách tán, Ngũ dắt Hiếu về, Yến lấy xe chở mẹ mình, Thương ngồi giữa đi bệnh viện lấy thai ra. Chị Hai được điện thoại cũng vào bệnh viện. Không thấy Tình đâu cả. Càng tốt. Thời điểm này Thương không muốn nhìn thấy mặt hay nghe tiếng hắn nữa.
 
Trong lòng cô đã ra một quyết định. Cô sẽ không làm vợ hắn, sẽ năn nỉ ba mẹ hắn cho phép cô được ly dị, được dắt con đi. Đi đâu cũng được. Thời gian đầu cô sẽ lên Sài Gòn, tạm thời tá túc nhà cô Út, gửi Hiếu vô nhà trẻ rồi đi làm thuê làm mướn nuôi con. Cô đành phải phụ tấm lòng của gia đình này. Những trận đòn trút xuống thân thể cô đều không quan trọng, quan trọng là đứa con mới hơn hai tuổi của cô, vì người cha điên khùng mà lắm lần bị vạ lây.
 
Ý đã quyết rồi, Thương bình tĩnh đối diện với thực tế. Con sâu co lại là để giũi ra. Cô đã co lại quá lâu rồi.
 
Khi mọi người về nhà để đem cơm ra cho Thương, cô điện thoại cho Út Hường.
 
Nghe xong, Út giận run, cô nói như hét trong điện thoại:
- Vậy mà bao lâu nay con lặng thinh không cho cô biết. Hổng có đi đâu hết á. Ở đó không được thì về nhà ba con ở.
- Trời ơi, ở được với bà ta sao Út?
- Cô nói ở chung sao? Con quên rồi à? Đất đai nhà cửa là của ba mẹ con. Từ lúc bả về có sắm thêm được gì hôn? Ừ thì cô đồng ý là ba đứa kia cũng là con của anh Hai, bả lo lắng cũng được. Nhưng con không phải con ảnh hay sao? Lẽ ra cái nhà này là của con chứ không phải của bả. Bả lấy quyền gì mà không cho con ở chứ? Lý do gả chồng để tống con đi sao mà cô không hiểu. Nhưng vì cô thấy anh chị Năm là người đạo đức nên cũng yên tâm.
 
Mấy năm nay nghe con sống ấm êm ở đó cô mừng lắm. Bây giờ sự thể như vậy, để cô về một chuyến, bắt thằng chó đó ly dị trả tự do cho con. Con mới hai mươi lăm tuổi mà, sao đành chôn vùi tuổi xuân với loại chồng như vậy? Cô tin anh chị Năm sẽ hiểu mà giải thoát cho con.
 
Còn về phần bà Ngọt thì để cô tính cho. Bả buộc phải cắt cho con một phần tư đất, mẹ con bả ba phần. Của cha mẹ để lại tại sao hai tay dâng cho bả mà bả còn không biết ơn lại làm ra vẻ? Bả ngon cự lại với cô đi. Xã hội có pháp luật hẵn hòi, bả không một tay che trời được đâu.
- Út ơi. Luật pháp bây giờ qui định ai đứng tên đất trên mười năm thì người khác không được tranh chấp đó Út.
- Người khác là ai? Con là con gái trong nhà mà? Bả muốn phủ nhận cũng đâu có được. Bả còn sống thì bả đứng tên. Bả chết thì phải chia đều cho bốn đứa con. Bây giờ cô đòi cho con phần nhiều vì đây là công sức, là mồ hôi nước mắt của ba mẹ con làm ra. Bả chỉ là vợ sau mà dám gạt tên con người ta ra ngoài. Cô thách bả nói không chia cho con đó. Thôi, đừng lo gì nữa. Ráng dưỡng cho mau mạnh đi. Cô đang có việc nên chưa về liền được. Trong vòng một tuần cô sẽ có mặt.
 
Nghe Út nói Thương yên tâm rồi. Vậy là cô sẽ có hướng binh. Thương không sợ Tình. Nếu cần, cô cũng dám đánh trả lại anh ta như thường. Một gã đàn ông không lao động yếu nhớt, cô chỉ cần dùng sức đẩy anh ta một cái cũng đủ té nhào đầu.
 
Hôm sau thì Thương xuất viện về nhà. Lẽ ra cô được về trong ngày vì thai cũng còn nhỏ. Nhưng bà Năm muốn cô ở lại một đêm để ông bà giải quyết thằng con quý tử của mình. Mà cả ngày hôm đó hắn có về nhà đâu? Đèn đuốc tối thui. Chắc hắn cũng sợ bị hốt vô đồn công an như chuyến rồi nên bỏ trốn đợi im ắng mới trồi về.
 
Ông Năm triệu tập bốn đứa con lại có mặt Thương. Kêu Yến nấu bình trà cho mình.
 
Ông vỗ bàn hậm hực:
- Trời ơi tao tức á. Lai sinh ra cái thứ đồ bất nghĩnh bất ngãng. Vợ con mà nó làm như bao cát, muốn đánh muốn đập hồi nào thì đánh. Nếu ba con Thương mà còn chắc phải trầu rượu đi lạy sui gia. Bận này tao khiến nó trắng tay để coi nó làm gì cho biết.
 
Rồi ông quay sang Thương, dịu dàng:
- Ba biết con thiệt thòi. Nhưng con đừng lo, cả nhà này sẽ bảo vệ con. Ba đã bàn qua hai chị với hai em con rồi. Con đã có thằng Hiếu. Nếu con không là vợ chồng với Tình nữa thì con cũng đã có cốt nhục của gia đình này. Cho nên cái nhà hiện con đang ở cha sẽ ký sang tên cho con, thằng Hiếu thừa kế.
 
Vậy là, nếu như con vẫn còn làm vợ chồng với nó thì là nó đang ở ké con chứ không phải con ở ké nó. Cần thiết thì tống cổ nó ra. Ba cho con cái quyền đó. Nó có khiếu nại gì thì gặp ba mẹ mà khiếu nại. Nhưng trước mắt là đừng cho nó hay kẻo nó cản đản. Chứ dòm thấy con bị nó hiếp đáp hoài ba mẹ cũng không chịu được. Cháu nội đích tôn của ba, con đầu lòng của nó mà nó đánh lằn thẹo tùm lum ai chịu đời cho nổi?
 
Thương ngạc nhiên. Cha cô quyết định gì mà lạ lùng vậy chứ? Nếu hắn ta biết được thế nào cũng có một trận gió tanh mưa máu trong nhà cho coi. Dù bất ngờ nhưng Thương rất vui mừng. Điều này ngoài khả năng dự đoán của cô. Sự hàm ơn dâng trào trong lòng khiến cô không mở miệng được.
 
Chị Hai nhìn cô cười:
- Mợ đừng ngại. Chuyện này ba đã bàn qua chị em hết rồi. Thằng Tình không xứng đáng nhận cái gì từ ba mẹ hết. Bởi vì nếu đưa nó thì trước sau nó cũng bán, mẹ con mợ ra đường mà ở. Ba làm vậy là nghĩ cho mợ và Hiếu. Nó dẫu có tức cũng không dám làm gì đâu. Chị nói cho mợ hiểu, cả nhà này không ai ép mợ phải sống cả đời với nó.
 
Mợ muốn ly dị với nó là quyền của mợ, chỉ cần thỏa thuận với nó là xong. Dù rằng nhà mình cũng tiếc cho Hiếu gần mẹ xa cha nhưng thà như vậy, chứ sống bên cạnh mối nguy hiểm như nó cũng thấy ghê quá. Làm chuyện như vậy với vợ mà trốn biệt tâm. Nếu lỡ tay, nó có thể đưa mợ đi bệnh viện rồi an ủi vỗ về mợ mới phải.
 
Bà Năm châu miệng lại, mặt lộ sắc giận:
- Mẹ bà con gái tao mà bị vậy thì tao bắt về tám kiếp rồi. Nó có giàu cũng kệ cha nó. Chồng chứ bộ vua hay sao mà coi mạng người ta như cỏ rác vậy? Mẹ nó, con rể như vậy tao đập cán chổi lên đầu cho chết mẹ nó lâu rồi.
 
Cảm kích trào dâng trong lòng khiến Thương muốn ngộp thở. Cô chỉ biết ôm con mà nước mắt lã chã rơi xuống mặn đắng đôi môi. Trời ơi, cô đã chấp nhận lối sống phàm tục của hắn không chê bai, đã chấp nhận thân thể hôi hám của hắn mà sinh cho hắn đứa con lại mang thai lần hai, đâu phải cô yêu thương gì hắn. Chỉ là cô yêu cái gia đình này. Chấm dứt với hắn là phải rời khỏi nơi đây. Mà giờ ba mẹ lại cho cô cái nhà đó, liệu cô có thể yên ổn mà ở hay không? Dẫu rằng có sự chở che của mọi người, nhưng hắn là một tên khốn nạn, hắn tha cho cô sao?
 
Nhưng về bên nhà cũ, sống cạnh bà Ngọt thì có gì vui? Đành rằng bây giờ cô không lệ thuộc bà ta nữa, cô đủ lông đủ cánh rồi, có người để cô bảo vệ rồi, đó là bé Hiếu. Ba đứa em cũng không khó chịu gì với cô. Nhưng nơi đó là chỉ khi nào đường cùng cô mới nghĩ tới. Nhưng cô Út nói phải. Nếu cô không về thì cô cũng nên đòi lại những gì thuộc về mình. Để ít ra sau này con cô có chút vốn liếng vào đời. Không như cô, đến khi lấy chồng trong túi không có nổi một xu.
 
Hồi lâu, Thương cố dằn cơn xúc động mà thưa qua:
- Con đội ơn ba mẹ và chị em đã nghĩ cho con và thương con. Nhưng nếu con không ở với anh Tình nữa thì con không có tư cách lấy cái nhà ba mẹ cho…
 
Cô chưa dứt lời ông Năm đã chặn ngang:
- Ba không cho con. Ba cho cháu nội ba mà.
 
Thương mím môi gật đầu:
- Con đã bàn với cô Út của con. Út nói Út sẽ về gặp dì con để xin lại cho con một phần đất đai mà ba mẹ con để lại. Dì không thể không cho. Út nói chuyện này để Út tính. Chắc con không ở được với anh Tình nữa đâu ba mẹ à. Ảnh không thay đổi. Có khi con đi rồi ảnh sẽ nghĩ lại. Con chỉ mong ảnh tìm được người nào mạnh bạo hơn con để trị ảnh. Con chỉ tiếc thời gian sống chung với gia đình mình. Ba mẹ, chị em thương con và con cũng coi như đây là ruột thịt của con chứ không phải nhà chồng. Nhưng ba mẹ yên tâm, con sẽ tới lui thường xuyên cho Hiếu gần gũi bên nội. Con vẫn là con của ba mẹ nhưng không phải là dâu.
 
Bà Năm nhìn cô mà thương:
- Sao mẹ không biết chứ? Nhưng ba mẹ bó tay với thằng này. Ba mẹ chưa từng nghĩ nếu con và nó thôi nhau mà coi con như người ngoài. Vẫn không có gì thay đổi cả. Nhà con con ở, chuyện con con làm. Không cho nó tới lui. Nếu thời gian một năm mà nó thành người đàng hoàng thì tính sau, còn không thì cho phép con ly dị, thằng Hiếu theo con. Nhà thì đã là của con rồi. Nó tới quậy phá ba sẽ kêu hàng xóm gọi công an còng đầu nó. Còn cô Út có tranh thủ được đất cho con thì cũng mừng, cứ để đó cho người ta mướn hoặc để mấy đứa em con làm, mình đã đứng tên rồi thì sợ gì.
 
Ông Năm tiếp lời:
- Thật ra ba mẹ cũng có lòng riêng. Đất đai ba mẹ cũng nhiều. Phần con Yến và thằng Ngũ đã để ra rồi. Hai chị con cũng đều có phần. Cái nhà đó ba cho cháu nội ba cũng bình thường thôi, không ai xeo cạy đâu con đừng ngại. Lòng riêng của ba là muốn nó được gần gũi ông bà cô chú, ở trước mắt ba mẹ để ba mẹ lo lắng chăm sóc nó, vậy thôi. Mà con cũng đừng băn khoăn làm gì. Ở đây lâu rồi chưa biết tính ba hay sao?
 
Thương im lặng. Thật ra, với cô điều này là quá hạnh phúc rồi.
 
Tối lại, cô điện thoại nói cho Út nghe, Út cười:
- Đúng là gia đình biết điều. Thôi cô thấy vậy cũng ổn rồi con. Nhưng cái chuyện chia đất của ba con thì nhất định phải chia. Chuyện này cứ giao cho cô. Cô không thể để công sức anh chị mình đổ ra mà con hai người không có hưởng chút gì được. Theo như mẹ con nói đi. Đứng tên trước rồi tới đâu tới.
 
Đêm nay hắn cũng không về. Trước khi đi ngủ, Thương khóa cửa cẩn thận, điện thoại sạc pin đầy đủ, con dao thủ trên đầu nằm.
 
Rồi cô cũng sinh hoạt bình thường như trước giờ. Sáng dắt con qua gửi bên nội rồi cùng hai em ra chợ. Chiều dẹp hàng chở nhau về nhà ba mẹ phụ làm cơm rồi ăn cùng. Tối mịch mới dắt con về. Vừa vô tới nhà là khóa trái cửa lại.
 
Hết chương 03.
          Còn tiếp chương 04.
 
Lê Nguyệt
 
 Trở về
Các bài viết khác:

TIN MỚI

TIỆN ÍCH
Giờ tại Sydney

TỶ GIÁ
Nguồn: vnexpress.net
Quảng cáo Quảng cáo

Dành cho quảng cáo