Hôm nay thứ năm, ngày 20 tháng 6 năm 2024
Truyện dài - NƠI ĐÁP CỦA LÁ GỘI (02) (02/09/2023 10:04 AM)
Lê Nguyệt

Chương 02.
Lệ ngạc nhiên không hiểu chuyện gì mà mấy anh này lại đồng loạt dắt nhau tìm mình như vậy.
 


Cái nhà nhỏ xíu không đủ chỗ ngồi, cô phải lấy chiếu ra trải ngoài sân để tiếp khách. Lệ ở một mình nên tiện nghi không đầy đủ, không có đủ ly làm nước cùng lúc năm người. Viên thấy vậy nên xuề xòa, chế hết.
 
Tám Bé lớn nhất trong bọn nên mở lời trước:
- Chắc cô giáo ngạc nhiên vì sao mà tụi tui tới đây. Chẳng qua là vì nghe nói hôm rồi cô thấy con Hằng dìa, tụi tui không phải hiếu kỳ mà tới hỏi đon hỏi ren, chỉ là muốn biết em nó chết có oan ức gì không để mà giải tỏa oan lòng cho nó. Không dễ gì mà có người tiếp cận với nó được. Mà hễ nó đã khiến cho cô thấy rồi là nó muốn phanh phui sự thật này trả lại sự trong sạch cho nó. Nếu nó vì có chửa hoang mà tự vận thì tội bất hiếu lớn lắm, ba mẹ nó chỉ có mình nó là con, nó không nên vì một phút oán hận nông nổi mà làm ra chuyện như vậy. Chắc chắn là có oan tình gì bên trong. Bây giờ cô biết mà làm thinh thì nó sẽ đeo bám cô hoài. Tụi tui cũng hiểu là cô sợ, nhưng cô đừng lo, còn có tụi tui đây mà.
 
Lệ mặt mày tái mét, cô vừa run vừa nói:
- Hôm nay em tính dọn đồ về nhà ở luôn, chịu khó chạy xe đi dạy xa chút chớ ở đây có ngày đứt chỉ máu chết mấy anh ơi.
 
Hậu thích thú chồm tới:
- Vậy là chuyện có thiệt hả cô? Vậy con ma đó có viết gì thêm nữa hôn?
 
Lệ rùng mình:
- Ngộ lắm. Trước nay em không hề tin có ma nhen. Nhưng mà giải thích sao vụ này đây? Khi em ra khỏi nhà thì có người ngồi vào ghế viết trên laptop. Mở luôn cái word mới ghê chứ. Lần đầu, ghi trong word cái tựa là CHẾT OAN , bây giờ đổi lại là TRUY TÌM KẺ GIẾT NGƯỜI . Viết được đâu mấy trăm từ cái ngưng ngang hà.
 
Lệ đứng dậy:
- Mấy anh vô đây em mở cho coi nè.
 
Tất cả theo chân Lệ vào phòng, Lệ vẫn không dám ngồi xuống ghế mà đứng, cô mở laptop ra, mở ngay trang word mới của “ma” viết, cô chỉ:
- Đó, mấy anh đọc đi.
 
Lệ bỗng khựng người lại, trên màn hình chỉ còn cái tựa và mấy câu thay vì mấy trăm chữ như hôm qua: “ GIÚP EM TRUY TÌM HUNG THỦ GIẾT NGƯỜI.
 
Chị ơi, em là Hằng, em không có treo cổ tự tử. Em bị người ta hãm hiếp rồi giết. Em không có thai, em chết oan. Em không biết thủ phạm là ai. Hãy bắt nguồn từ một người phụ nữ. Người phụ nữ này em cũng không  nhìn được mặt nên không biết là ai.”
 
Bốn người ghé mắt vô. Màn hình trắng xác có thấy gì đâu Trời? Cô Lệ này bị gì vậy chứ?
 
Họ nhìn Lệ, đôi mắt cô dán vào màn hình, mặt lộ vẻ kinh hoàng, Lệ lắp bắp:
- Mấy anh thấy chưa? Trời ơi, viết rất rõ rồi nữa nè.
 
Gì vậy Trời? Cô Lệ sao hôm nay lạ vậy? Có chữ nào trên màn hình đâu mà kêu mọi người đọc? Viên ngẩn người ra. Hay là Hằng chỉ muốn một mình Lệ nhìn thấy thôi. Có thể lắm chứ. Nếu như vong hồn mà có thể viết ra được cho tất  cả mọi người đều biết thì trên đời làm gì có những cái chết oan ức. Nếu nói về phương diện tâm linh, thì những người có vía hạp với hồn ma mới nhìn thấy được.
 
Viên tò mò hỏi Lệ:
- Cô thấy rõ cô gái ma đó viết trên laptop hả?
 
Lệ gật đầu:
- Đúng vậy. Nhưng đôi tay gõ chữ của cổ nhẹ hều, em cảm giác như cổ không chạm ngón nào vô màn hình hết đó anh.
- Nghĩ cũng lạ. Có điều theo tui biết. Hồn ma đâu thể chạm vào vật thể. Nếu có cũng chỉ là có trong sách báo, phim ảnh thôi.
- Chuyện này em cũng không biết. Nhưng nếu không chạm được vào vật thể sao cổ mở được máy tính lên? Chính tay em đã đóng lại mấy lần kia mà.
- Cô Lệ à, thật sự anh em tụi tui không thấy gì trên màn hình hết. Cho nên những điều cô kể nghe sao quá mơ hồ nếu không nói là hoang đường.
 
Lệ ngạc nhiên mở lớn mắt nhìn mặt từng người:
- Mấy anh không thấy gì sao? Trời ơi, như vậy sao lấy chuyện này làm chứng cứ mà tìm ra hung thủ gây cái chết oan ức cho Hằng được?
- Nhưng Hằng viết gì trong đó? Cô đọc được vậy đọc cho chúng tôi nghe với.
 
Lệ trịnh trọng đọc từng lời từng chữ trong máy. Hậu nghe xong, đưa bàn tay phải vuốt lấy cánh tay trái, rùng mình:
- Giỡn ốc cục cha mẹ ơi. Chuyện gì mà huyền bí vậy ta?
 
Ba Chồn khoanh tay suy nghĩ một hồi rồi hỏi Lệ:
- Cô thật sự có muốn tìm ra hung thủ giúp Hằng không?
 
Lệ quả quyết:
- Đương nhiên rồi anh.
- Vậy sao tối nay cô phải về nhà? Sao dự định ở trong đó đi dạy luôn mà không ở đây nữa? Cô không ở đây thì Hằng làm sao mà tâm sự với cô được?
 
Lệ ngập ngừng:
- Nhưng em sợ quá anh ơi. Đâu thể hằng đêm cứ nhìn thấy hồn ma ngồi ngay đầu giường của mình được. Chưa kịp giải oan cho Hằng thì em đã bể tim mà chết trước rồi.
- Hằng sẽ không làm hại cô. Tại sao có biết bao nhiêu người để nó tìm đến, thậm chí là thằng Trí, người yêu của nó mà nó không tìm? Bởi vì dương khí của những người kia mạnh, hồn không tiếp cận được. Còn cô thì nhẹ bóng vía nên thấy nó. Nói thiệt, tui cũng không tin trên đời có ma nhưng tui tin cô, cô không thể dựng lên cái chuyện phi lý như vậy để tự gây phiền phức cho mình.
 
Nói như cô đã trình bày thì rõ ràng Hằng có oan khuất. Trí cũng khẳng định nó chưa từng tiếp xúc thân thể với Hằng sao có thai được. Hằng nói nó không có thai, không tự tử, vậy chắc chắn là nó bị giết mà không biết hung thủ là ai. Vấn đề ở chỗ này. Tui khẳng định không phải là Trí. Chẳng lẽ vụ này liên quan tới bác sĩ pháp y? Tại sao hắn ta lại kết luận là Hằng mang thai ba tháng? Nếu cô muốn tìm ra sự thật thì hãy mạnh dạn thắp nhang mà hỏi Hằng, nó sẽ cho cô biết. Phải nắm rõ thì mình mới có manh mối mà tìm cách giải oan cho nó. Chứ dựa vào cái laptop này, mở ra không thấy gì hết thì quá hoang đường cô Lệ à.
 
Lệ mím môi, đắn đo một hồi rồi gật đầu:
- Em quả thật là rất sợ. Nhưng nghĩ lại, Hằng hồi còn sống là một đứa hiền lành, nó không hề làm phiền lòng ai chứ đừng nói là làm hại. Bây giờ, nó đã tìm tới em rồi. Một mình em không thể làm được gì nhưng nếu có các anh ủng hộ thì em cũng sẽ cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi của mình mà tìm hiểu tâm sự của nó. Tất nhiên, em sẽ coi nó ngồi đó như mình bị ám ảnh vậy thôi. Em chấp nhận lắng nghe và tìm hiểu tâm sự nó. Không thể để một đứa con gái ngoan hiền chết không rõ nguyên nhân mà còn để lại tai tiếng cả đời gây ra vết thương không bao giờ lành trong tim của cha mẹ. Nghĩ tới đó em chấp nhận hết.
 
Nghe những lời cảm khái của Lệ mà bốn người đàn ông vô cùng cảm kích. Họ xiết chặt tay cô và trấn an. Vậy là đêm hôm đó Lệ không về nhà, cô ở lại để gặp…ma.
 
Không hiểu sao mà tối hôm đó, Lệ cố tình lên giường sớm để nếu như Hằng có về thì sẽ tranh thủ ban đêm của thế gian là ban ngày của âm cảnh mà viết được nhiều hơn. Cô nằm đó chờ Hằng, quyết tâm là nhất định không kinh hãi khi Hằng xuất hiện. Nhưng không hiểu sao vừa nằm xuống vài phút cô đã chìm vào giấc ngủ say trước nay chưa từng có.
 
Sáng hôm sau, Lệ dậy sớm, tranh thủ mở máy lên xem Hằng có ghi gì thêm không. Cô thất vọng khi thấy cũng vẫn chỉ những dòng chữ hôm qua.
 
Nhưng lại có một chuyện khác xảy ra nữa. Mới khoảng bảy giờ sáng ngày chủ nhật, có một người đàn ông trung niên chạy chiếc xe tay ga màu xám nòng súng, đậu ngay trân gốc gội. Còn anh thì cứ loay hoay đi tới đi lui chỗ đó hoài. Nghe đám con nít báo tin, Viễn điện thoại Ba Chồn, Út Đực, Tám Bé và Hậu tới  coi là ai. Chẳng hiểu sao các anh lại cảm thấy chuyện gì liên quan đến gốc gội là có liên quan đến Hằng. Mới hừng họ đã đến chỗ Lệ để hỏi thăm tin tức và đều thất vọng về nhà.
Bốn người cũng điện thoại cho Lệ cùng đến cây gội.
 
Người đàn ông này có khuôn mặt lạ hoắc. Viễn vừa gặp đã thấy hiếu kỳ bởi vẻ lo lắng bất an của anh ấy. Viễn cùng các bạn đứng lại hỏi:
- Nãy giờ thấy anh lui cui ở đây. Anh tìm cái gì hay sao?
 
Anh ấy nhìn người đối diện, giọng nói run run:
- Xin lỗi, tui tên là Bình. Là bác sĩ khoa tim mạch ở bệnh viện Huyện B cách huyện D này hai huyện. Bệnh viện D thì tui quá rành nhưng nơi này chưa tới bao giờ. Chẳng biết vì nguyên nhân nào mà sáng nay tui từ nhà tới bệnh viện để công tác thì gặp một em gái đâu khoảng mười chin, hai mươi tuổi. Em nói có người bệnh đang nằm viện nên hỏi tui quá giang. Sẵn tiện đường nên tui chở em ấy. Trên đường đi tôi và em nói với nhau rất nhiều chuyện. Em nói con người ta không có gì quan trọng hơn sự sống. Phải sống mới thực hiện được hoài bão ước mơ ấp ủ trong lòng. Cho nên bệnh thì đi viện để chạy chữa. Cớ sao có những người tự hủy hoại mình, tìm đến cái chết gây bao đau thương cho người nhà. Quả là ấu trĩ.
 
Tuy nhiên, cũng phải ngoại trừ những cái chết oan ức mà bản thân nạn nhân bị sát hại…em nói những lời gì đó mơ hồ làm tui rất hiếu kỳ. Rồi ông ứng bà hành gì mà tới bệnh viện tui không ghé vô, em cũng không nhắc. Tui chạy một mạch mấy chục cây số tới đây. Khi quẹo vô con hẽm này em vẫn còn nói chuyện với tui mà sao tới cây này tự nhiên tui thấy xe nhẹ hổng, quay lại thì em mất tiêu. Tui mới ngừng xe kiếm nè. Thấy ở đây có cái bọng cây, tui nghĩ em nấp trong đó. Mà tại sao phải nấp chứ? Nghĩ hoài muốn tét cái đầu tính quay về đây.
 
Viễn run giọng:
- Em ấy có nói mình tên gì không?
- Tui có hỏi tên em và tên bệnh nhân, người nhà của em để coi có giúp gì được không vì nằm ở bệnh viện nơi tui công tác mà. Em không có nói tên bệnh nhân nhưng nói mình tên là Hằng.
 
Tất cả đồng thanh kêu lên một tiếng kinh hoàng:
- Hằng?
 
Bình gật đầu, thồ lộ mắt nhìn mọi người. Ba Chồn vội kéo tay anh:
- Anh để xe đây bạn tui coi chừng cho, anh theo tui vô nhà này nhìn coi phải cô Hằng mà anh đã gặp hay không.
 
Bình hấp tấp cùng đi với Ba Chồn. Anh Ba dắt bác sĩ vô nhà chú thím Tư, chú Tư ngạc nhiên chưa kịp hỏi thì anh Ba đã chỉ di ảnh trên bàn thờ của Hằng, hỏi Bình:
- Có phải cô gái này không?
 
Bình mặt mày tái mét, hai chân như dán cứng xuống đất. Là bác sĩ thâm niên trong ngành y, anh chứng kiến không biết bao nhiêu bệnh nhân trút hơi thở cuối cùng vẫn chưa một lần thấy sợ. Vốn là người tin tưởng khoa học, anh sao lại tin vào chuyện ma quỷ chứ? Nhưng giải thích làm sao hiện tượng này đây? Vì sao anh lại gặp cô gái này trên đường đến bệnh viện? Vì sao anh lại có thể không nhận ra nơi mình làm việc mà theo cô đến tận nơi này? Vì sao mà cô ấy đã chết? Chết vì lý do gì có liên quan đến anh hay sao?

Bình nhanh chóng biết được sự thật qua lời thuật lại của chú Tư. Lúc ấy, Viễn, Đực, Hậu và Lệ cũng dắt xe Bình vào tới. Sẵn tiện, Viễn kêu Lệ trình bày tất cả những gì cô biết cho chú thím Tư nghe.
 
Bình và mọi người đã ngồi vào ghế. Anh chống tay lên cằm lắng nghe và phán đoán. Sau khi mọi việc đã được kể lại rồi, Bình nhếch môi cười:
- Đơn giản quá mà. Hãy bắt đầu từ vị giám định viên pháp y.
 
Bây giờ không còn gọi là bác sĩ pháp y nữa mà phải gọi là giám định viên. Ở tỉnh mình, chưa có một giám định viên pháp y nào cả. những vụ án lớn mới được ở trên điều về để giám định. Vị này có thể chỉ là một bác sĩ được công an giao phó trách nhiệm mà thôi. Nhưng vì sao mà anh ta lại kết luận rằng Hằng có mang? Hay là anh ta đã bị hung thủ mua chuộc? Hằng đã tìm đến tui có thể em ấy nghĩ tui sẽ giúp được. Vậy tui cũng không thể thờ ơ lãnh đạm. Với hiểu biết của tui, nếu anh ta làm giả hồ sơ tui sẽ phát hiện ra ngay. Chú thím còn nhớ tên của bác sĩ pháp y đó không? Anh ta công tác ở cơ quan nào?
 
Chú Tư nhíu mày, cố gắng nhớ lại:
- Hôm đó tui có biết tên cậu ta nhưng sau đó mọi việc coi như xong rồi nên tui cũng bỏ qua. Còn cậu ta công tác ở đâu thì phải hỏi trưởng công an xã mới được.
- Nhưng tui cũng tức mọi người quá. Khi mà cậu bạn trai của Hằng đã khẳng định không có quan hệ với Hằng sao chú thím không đặt vấn đề? Thai ba tháng chẳng lẽ Trí không biết hay sao? Thím là mẹ ở với em ấy hàng ngày không phát hiện ra sao?
 
Thím Tư từ lúc nghe Lệ kể cứ ôm mặt khóc miết, thương cho con gái bị sát hại còn hàm oan . Chừng nghe Bình hỏi, thím ngẩn người ra, nước mắt đoanh tròng, chỉ nói được hai tiếng một cách thẩn thờ:
- Ừ hén?
 
Lệ cũng băn khoăn hỏi Bình:
- Nếu như bây giờ mình khai quật tử thi để khám nghiệm lại nhắm còn được không bác sĩ?
- Tất nhiên là còn. Nhưng như vậy thì phải tốn kém lắm. Phải làm đơn khiếu nại gửi lên trên, xin phép mời một giám định viên pháp y chính thức về khám nghiệm. Phải khai quật tử thi, không biết chú thím đây có chịu nổi hôn.
 
Chú Tư mím môi, quyết định:
- Vì sự trong sạch của con tui, tốn kém bao nhiêu cũng được. Chỉ mong lôi đầu được tên hung thủ đã giết chết nó mà thôi.
 
Bình gật đầu, anh móc điện thoại ra điện cho bệnh viện xin phép nghỉ một ngày vì có chuyện đột xuất rồi điện cho vợ nói anh đang ở huyện D. Vợ anh, bác sĩ Thoa cũng công tác cùng bệnh viện với Bình.
 
Sự sốt sắng của Bình khiến những người có mặt đều an tâm. Lệ nhấn mạnh câu của Hằng: Hãy bắt đầu từ một phụ nữ. Bác sĩ Bình phán đoán, cô gái này có thể quen biết Hằng, ghen tức gì em ấy chăng? Vì lẽ nào Hằng lại qua tuốt đến chỗ Bình và kéo anh vào cuộc? hay Bình quan hệ chi với cô ta?
 
Trước mắt, thím Tư làm cơm đãi mọi người. Viễn mượn điện thoại bàn của thím gọi cho Liễu, kêu vợ tới phụ.
 
Trời đất ơi. Liễu ngỡ mình đang coi phim vụ án hình sự. Gì mà có người chết, có khám nghiệm, có tình nghi, có khiếu nại vậy Trời?
 
Bác sĩ Bình kêu mọi người phải tuyệt đối giữ bí mật vụ này kẻo bứt dây động rừng. Trong khi chờ đợi thím và Liễu làm cơm,. Chú Tư lên Ủy Ban hỏi tên và nơi công tác của vị bác sĩ pháp y hôm nọ.
 
Chú Tư được biết vị bác sĩ pháp y này là bác sĩ trưởng khoa giải phẩu ở bênh viện tỉnh, tên là Trần Quốc Thái. Bình giật mình. Bác sĩ Thái là người có chuyên môn cao, y đức luôn được giới trong ngành kính nể. Ông không vì lý do gì mà cho kết luận sai, dù hung thủ là người nhà của ông chẳng nữa thì ông cũng nhất định đại nghĩa diệt thân không bao che.
 
Nếu vậy chuyện Hằng có mang là sự thật, oan ức gì nữa mà phải quật mộ khám nghiệm lại tìm hung thủ chứ?
 
Thấy sự thất vọng trên mặt mọi người khi nghe anh đưa ra nhận xét. Bình cũng không muốn dập tắt mơ ước được minh oan cho con mình. Anh nói với những người có mặt:
- Sẵn hôm nay tui được nghỉ một ngày. Chú Tư hãy cùng tui lên bệnh viện tỉnh gắp Bác sĩ Thái xem có gì nhầm lẫn hay không.
 
Chú Tư mừng quá. Cơm nước xong thì lên xe cho Bình chở đi liền.
 
     Hết chương 2.
          Còn tiếp chương 03.
 
Lê Nguyệt
 
 Trở về
Các bài viết khác:

TIN MỚI

TIỆN ÍCH
Giờ tại Sydney

TỶ GIÁ
Nguồn: vnexpress.net
Quảng cáo Quảng cáo

Dành cho quảng cáo