Hôm nay thứ hai, ngày 26 tháng 9 năm 2022
Truyện dài - BA KIỂU SỐNG (11) (08/08/2022 17:31 PM)
Lê Nguyệt

Chương 11: TUỔI THƠ CƠ NHỠ.
Cúc quyết định rồi, hôm nay phải nói chuyện với thằng bé cho xong, ở được thì ở còn không thì đi.
 


Nếu muốn ở lại, nó phải thay đổi tác phong ngông nghênh bất cần đời của nó. Bảy hộ còn lại ai cũng có con nhỏ đang tuổi học ăn học nói, không để nó ảnh hưởng được.

Thằng bé tên là Xấu. Là do tự nó khai như vậy. Vì những người kia được giới thiệu tới nên cô không điều tra ai, cũng chưa giữ giấy tờ ai chỉ cầm qua một lần để đăng ký địa phương rồi trả lại. Nó đến sau cùng nên cô chưa thấy giấy tờ tùy thân của nó, chỉ trình báo miệng với công an khu vực. Công an tin tưởng Cúc nên cũng không hạch sách gì. Cúc cũng không lấy tiền đặt cọc thuê phòng, ở tháng nào trả tháng đó. Cúc nhớ lại năm xưa mình đến nơi đây, nếu không có Như thì một triệu đồng ít ỏi đó không đủ đặt cọc ba tháng tiền nhà có đâu mà dư ra để mua bán? Chính vì vậy, cô không làm khó bất kỳ người nào khi họ đang ở nhà thuê mướn cả.
 
Buổi tối, khi Xấu đã về, Cúc đón đường kêu nó ghé nhà để hỏi thăm chút chuyện. Xấu chạy chiếc xe đạp đòn vông đã cũ lắm, trên ghi đông xe máng hộp cơm, nó hơi ngơ ngác khi nghe Cúc nói rồi trả lời ngon ơ:
- Chờ về cất hộp cơm với tắm cái đã.
 
Cúc xua tay:
- Khỏi khỏi. Vô cô nói vài câu thôi.
 
Xấu dựng xe bước vào, trông nó không có vẻ ái ngại hay lo lắng gì. Cúc chỉ ghế cho nó ngồi xuống rồi hỏi:
- Con cho cô mượn CMND để cô đăng ký tạm trú cho con.
- Hổng có.
 
Cúc trợn mắt:
- Từng tuổi nầy mà không có CMND thì sao được?
 
Xấu trợn mắt:
- Vậy rồi hổng cho ở ha gì?
 
Cúc nghe giận trong lòng với thái độ hỗn xược của nó, cô bèn đổi giọng cứng rắn hơn:
- Người không có giấy tờ tùy thân sao cô dám chứa chấp?
- Bộ sợ trộm cướp giựt dọc ha gì?
- Sợ đủ thứ sợ. Lỡ như có chuyện gì cô biết báo ai?
- Chuyện gì là chuyện gì?
- Con người ta sống trên đời biết bao nhiêu chuyện sẽ xẩy ra. Đơn giản nếu như con có bệnh hoạn gì cô biết người nhà của con đâu mà báo?
- Trù mạc không. Mạnh như trâu không thấy ha mà bịnh hoạn? Nhỏ lớn chưa hề bịnh hoạn lần nào. Mà báo cho ai bây giờ? Một thân một mình hổng biết mình từ đâu chui ra nữa ở đó mà người thân.
 
Cúc sững sờ:
- Vậy là sao?
- Sao sao gì? Tự nhiên thấy sống nhăn trên đời rồi cù bơ cù bất, ăn mót ăn moi ngày nầy qua ngày khác đến khi bự như vầy tự kiếm tiền sống thôi.
- Con mồ côi hả?
- Ai cũng nói vậy. Nói cái thứ đồ dưới đất nẻ chun lên. Nhỏ lớn chưa từng ở được một chỗ đàng hoàng cho tới bây giờ mới có được mà lại chưa yên nữa.
 
Cúc nghe đắng lòng. Một tình cảm vụt trào dâng trong cô:
- Con biết mình từ đâu tới đây hôn?
 
Xấu giương cặp mắt nhìn Cúc. Ánh mắt nó lạ lắm, mà sao cô cảm thấy rất quen thuộc như đã gặp ở đâu rồi. Nó cộc cằn:
- Hỏi gì mà hỏi tùm lum, bộ tính đuổi đi nữa ha gì?
- Đuổi đi nữa? Vậy là con đã từng bị đuổi đi hay sao?
 
Xấu cúi mặt xuống, giọng nói chất chứa nhiều hờn tủi:
- Vì dưới đất nẻ chun lên nên đâu có ai ưa. Ở đây cả tháng rồi tưởng sẽ ở được lâu ai dè bị đuổi đi nữa.
- Tại sao người ta đuổi con?
- Thì cũng tại cái giấy tờ quỷ dịch gì đó. Hồi giờ có ai biểu đi làm đâu mà biết. Ví lại không biết một chữ nhứt một lấy gì mà làm giấy tờ.
- Con chưa từng đi học sao?
- Đất nẻ chun lên ai thèm dạy mà học. Ví lại, ăn còn không có tiền đâu mà mua tập vở. Chịu dốt cho rồi. Dốt cũng sống qua ngày thôi.
 
Cúc thương đứt ruột. ý định kêu nó dọn đi phút chốc tan thành mây khói. Cô ân cần ngồi xuống cạnh nó, dịu dàng đặt tay lên vai thằng bé:
- Kể cô nghe về mọi chuyện, cô hứa sẽ không đuổi con đâu.
 
Xấu sít người ra, né cử chỉ âu yếm của Cúc:
- Hổng tin. Hôm trước cũng có một bà nói vậy. Nghe kể xong bả xách quần áo quăng ra đường, đuổi đi hổng kịp.
- Sao vậy?
- Thì nói rồi. Dưới đất nẻ chun lên mà.
 
Thì ra, nó luôn bị ám ảnh câu nguyền rủa của người đời nên tự ti mặc cảm. Một đứa bé lăn lóc chợ đời lớn lên tự thân mình không nhận được tình thương từ bất kỳ ai nên có được ai dạy bảo mà ngoan ngoãn hiền lành. Nhưng bây giờ nó đang làm gì vậy? Nó chắc cũng có việc làm lao động chân tay chứ một chữ bẻ đôi không biết thì thiệt thòi cho nó biết bao nhiêu.
 
Nó càng dạt ra xa thì Cúc càng nhích lại gần, cô nhìn nó hết sức âu yếm, trấn an:
- Tâm sự với cô đi. Cô sẽ không khinh ghét con nhưng con phải nói thật tất cả. Xem coi cô có giúp gì được cho con hay không?
- Khỏi giúp đi. Miễn cho ở trọ tới tháng đóng tiền đừng đuổi là được.
- Rồi rồi, cô hứa với con.
 
Xấu vẫn dè dặt. Nó im lặng một hồi, chắc không biết bắt đầu từ đâu. Cúc gợi ý:
- Tên Xấu là ai đặt cho con?
- Cái nầy hổng biết. Tự nhiên lớn lên nghe người ta kêu vậy hà.
- Nè con. Con nói chuyện với cô có danh xưng được hôn?
- Danh xưng là gì?
- Là gọi cô bằng cô, xưng con đó.
- Hổng quen.
- Tập cho quen đi. Nói chuyện thì phải như vậy mới tỏ ra tôn trọng người khác. Mình có tôn trọng người ta thì người ta mới tôn trọng mình.
- Nào giờ không tôn trọng ai và cũng không ai tôn trọng. Mà tôn trọng là gì?
- Tôn trọngngười khác để thể hiện mình là người có tư cách. Là phải lắng nghe người ta nói và trả lời khi người ta hỏi. Là nói chuyện có chừng mực, kính trên nhường dưới, con phải biết sống trên đời cho đi thứ gì thì sẽ nhận lại thứ đó. Con cho người ta tình thương người ta sẽ cho con tình thương gấp đôi. Con kính nể người lớn họ sẽ thương yêu con. Con nhường nhịn kẻ nhỏ chúng sẽ quí trọng con. Nói năng phải nhẹ nhàng, đặt biệt là phải có danh xưng không xưng hô cộc lốc. Đó là thể hiện nét văn hóa của bản thân, tư cách của một con người.
- Nói cái gì tùm lum ai mà hiểu. Quen sống như vậy rồi hèn chi hỏng ai ưa. Đi tới đâu cũng bị người ta tránh như tránh ma.
- Thì kể về con cho cô nghe đi rồi cô sẽ dạy con phải sống như thế nào để được lòng mọi người.
 
Xấu nhìn Cúc, cô nhận thấy hình như nó muốn khóc rồi. Miệng nó méo xệch:
- Tại sao phải làm vậy?
 
Cúc xoa đầu nó:
- Tại vì cô cũng có con. Con cô thì không có cha. Cô không muốn nhìn thấy một đứa trẻ mồ côi bị đời ruồng bỏ mà không có người nâng đỡ. Cô sẽ dạy dỗ con, nếu sau một thời gian con không thay đổi thì do đó là bản chất con không phải người tốt, lúc đó cô bó tay và sẽ mời con rời khỏi đây.
 
Xấu xụ mặt xuống:
- Cuối cùng thì cũng đuổi đi thôi.
- Biết đâu con nghe lời, rồi con sẽ được mọi người thương mến, và cô sẽ là người thương con nhiều hơn hết thảy.
- Chỉ cần nghe lời là được chứ gì?
- Phải. Nghe lời và làm theo những điều cô dạy.
 
Xấu sửa bộ ngồi lại, nhìn Cúc:
- Vậy giờ dạy gì dạy đi.
- Đâu được. Việc đầu tiên khi con nói chuyện với cô là phải có danh xưng.
- Là kêu cô xưng con chứ gì?
- Đúng rồi.
- Vậy cô dạy gì thì dạy cho con đi.
 
Cúc tủm tỉm cười, nhủ thầm trong bụng;”Thằng bé ngoan”. Cô thấy nó đỏ cả mặt mũi vì mắc cỡ nhưng chắc chắn là sẽ dạy được. Cúc nói tiếp:
- Rồi bây giờ kể về con đi.
- Biết kể gì giờ ta?
- Từ lúc con ý thức được cho tới nay.
- Ý thức là bắt đầu biết chuyện đó hả?
- Phải.
- Dài lắm à.
- Cô có thời gian gnhe mà.
- Vậy cho về phòng ăn cơm, tắm rửa sạch sẽ rồi lên kể nhen.
- Ai về phòng ăn cơm tắm rửa? Ai kể cho ai nghe?
 
Xấu ngoảnh mặt, giấu nụ cười hiếm hoi mà cả tháng nay lần đầu Cúc nhìn thấy:
- Mắc cỡ.
- Trời đất. Nói chuyện với cô mà mắc cỡ vậy rồi sao mà tán bồ?
- Bồ bịch gì. Lo ăn còn chưa xong ở đó bồ bịch. Thôi con dìa phòng ăn cơm à. Lát lên kể.  Mà nói một lần thôi không hỏi lại nhen.
- Rồi rồi. Con về ăn cơm tắm rửa đi. Cô chờ.
 
Xấu bước ra một tay dắt xe, một tay vẫy vẫy:
- Bái bai cô Cúc.
 
Nó mỉm cười. Thằng nhỏ thật thú vị. Cô không còn suy nghĩ sẽ đuổi nó đi nữa. Nếu nó không có nơi đăng ký hộ khẩu để làm CMND thì nếu nó ngoan, dễ dạy cô nhất định sẽ tìm cách giúp nó.
 
Tối một chút Xấu lên. Nó ăn mặc chỉnh tề nhưng hầu như quần áo nó đều đã rất cũ. Nó ngồi đó nhìn Cúc, ánh mắt tư lự khác hẳn ngày thường. Cúc làm cho nó ly nước chanh rồi ngồi đối diện. Xấu trầm ngâm theo kiểu của nó một hồi rồi chậm rãi nói:
- Con đã cố gắng nhớ lại mọi thứ để kể cho…cô nghe. Thật ra thì lâu nay con không muốn nhớ gì về chuyện xưa cũ nữa. Có gì vui đâu mà nhớ. Hễ nhớ lại càng thấy oán hận mà không biết oán hận ai. Thứ từ dưới đất nẻ chun lên nên không có cha sanh mẹ dạy, con thuộc lòng những câu nói đó riết rồi ai nói gì thì nói kệ cha họ, con không đếm xỉa nữa. Mà cũng ngộ lắm nhen, con đi tới chỗ khác không có ai ở chỗ cũ mà họ cũng nhận ra con dưới đất nẻ chun lên đó cô. Vậy là thật sự con không có cha mẹ như người ta rồi. Con là tề Thiên Đại Thánh từ tảng đá sinh ra mà.
 
Cúc mím môi lại, thương thằng nhỏ sao đâu:
- Con không có ấn tượng gì về mẹ mình sao?
- Không hề. Đâu khoảng ba bốn tuổi gì đó, con ở nhà kia mà người ta không cho kêu bằng ba mẹ. Họ nói người đẻ ra con bán con cho họ rồi. Con còn nhớ họ đánh đập chửi rủa con dữ thần lắm, mà con thì có tật ăn vụng. Vậy chứ đói bụng gần chết mà họ ăn xong rồi còn dư con mới được ăn, có khi chỉ còn chút xíu cơm đít nồi. Con đói quá nên bốc đại một cục thịt kho trên bếp, bị bắt quả tang họ đánh kể chết, con chạy tuốt ra ngoài rồi đi luôn. Nhớ lại lần nào cũng rùng mình.
Xấu mím môi, trong ánh mắt lộ vẻ căm phẩn đến rợn người. Cúc vỗ vỗ bàn tay nó đang đặt trên bàn:
- Uống miếng nước rồi kể tiếp con à.
 
Hết chương 11.
          Còn tiếp chương 12.
 
Lê Nguyệt
 
 Trở về
Các bài viết khác:

TIN MỚI

TIỆN ÍCH
Giờ tại Sydney

TỶ GIÁ
Nguồn: vnexpress.net
Quảng cáo Quảng cáo

Dành cho quảng cáo