Hôm nay thứ sáu, ngày 24 tháng 5 năm 2024
Truyện Dài - BÃO TRONG MÙA NẮNG (09) (08/03/2023 10:10 AM)
Lê Nguyệt

Phần 09:
Bốn đứa em trai của Hừng: Đông, Thành Dân, Thiện ngang nhiên kéo ghế ngồi xuống bàn, lúc nầy Hừng và Hiền đã đứng dậy, Hiền lấy chổi ngồi xuống định thu dọn tàn dư Thành mới gây ra dưới đất thì Hừng ngăn lại:
- Mầy đừng có dọn. Để đứa nào làm đứa đó dọn. Đứng dậy đi.
 


Hiền khép nép đứng dậy lại dựa lưng vào vách. Thành hất hàm nhìn Hẹn:
- Muốn giở giọng cha gì nữa đây?
 
Hẹn nhếch mép cười khẩy:
- Hôm nay mấy cậu tới định quậy tui à? Muốn dạy cho tui bài học phải không?
 
Ba Đông nghinh mặt, bĩu môi:
- Phải đó, rồi sao? Nhưng không cho phép ông kêu tụi tui bằng cậu. Quan hệ gì mà gọi cậu? Là anh rể của tụi tui hả?
- Có rượu rồi phải không?
- Hỏi vớ vẩn, mắc mớ gì tới anh?
- Nếu các cậu xác nhận là có rượu rồi thì miễn bàn, tui không muốn đôi co với kẻ say.
- Đã nói không cho ông gọi cậu rồi mà ông điếc hay sao?
- Không gọi cậu thì gọi bằng gì? Mình có bà con sao? Nếu bà con thì theo vai vế mà gọi, tui lớn hơn sẽ gọi mấy người bằng chú, mấy người kêu tui bằng anh. Giờ mấy người kêu tui bằng ông lớn hơn chú Hai thì tui sợ mình tổn thọ. Vì sao mà kêu mấy người bằng cậu à? Phải đó, tui có tình bạn với chị mấy người không kêu bằng cậu thì kêu bằng gì? Hay là gọi bằng tụi bây? Được. Giờ tụi bây muốn gì?
- Muốn ông ra khỏi nhà nầy liền và từ nay không được léo hánh tới nữa.
- Mắc cười. Hai Hừng đã nói rồi, nhà nầy là của cổ, cổ muốn cho ai tới thì cho, muốn đuổi ai thì đuổi. Tụi bây là em thì lấy quyền hạn gì mà xông vô la lối trong nhà chị mình như vậy chứ?
- Ông nói nhiều làm gì? Ông lấy tư cách gì mà làm chủ thay chị tui? Bộ ông nói ngồi ăn cơm chung mâm thì đã là người nhà của tụi tui rồi đó hả? Xin lỗi ông à, tụi tui là con trai, cha tui già rồi không tự quyết được nhưng danh dự gia đình có mấy anh  em tui bảo vệ. Ông là người có vợ con đùm đề tới dụ dỗ chị tui là sao? Mà chị cũng vậy nữa chị Hai, hồi đó còn trẻ sao chẳng chịu lấy chồng giờ già rồi còn ham muốn gì nữa mà cam tâm làm bé cho người ta như vậy?
 
Hừng giận run, hét vào mặt Dân, đứa vừa mới phát ngôn:
- Mầy nói cái gì vậy thằng chó?
 
Hẹn kéo tay Hừng lùi lại phía sau mình, anh tiến đến trước mặt Dân:
- Mầy là em tao thì tao đánh vỡ sọ mầy ra rồi. Chị Hai mầy làm gì mà mất danh dự gia đình để mầy phải bảo vệ? Mầy muốn gây sự mà có tìm hiểu rõ ràng hay chưa? Tự nhiên vu khống chị mình làm bé miệng mầy phun ra mấy lời đó không biết ngại hay sao? Bây giờ, cha mầy ngồi đây, chị mầy ở đó, mầy dám ngang nhiên nhục mạ chị mình trước mặt người trên trước hỏi chứ phận làm em mầy đặt ở đâu? Muốn làm nhục tao à? Xin mời. Mời tụi bây vô nhà tao mà kiếm chuyện. Tao có nhà cửa hẵn hòi mầy biết chưa? Tất cả mọi chuyện là do tao gây ra, tao đeo đuổi chị Hai tụi bây công khai và tao sẽ cưới cổ làm vợ hợp pháp không có bé mọn gì hết. Tao đường đường là đàn ông nói được làm được, tụi bây nhớ kỹ những lời tao nói hôm nay. Quan trọng là chú Hai có chấp nhận hay không chứ tụi bây không có xi nhê gì với tao cả.
 
Mỗi người một câu thay phiên nhau tấn công Hai Hẹn:
- Ông nói mà không biết nhục, cưới chị tui rồi về đây chiếm đoạt đất đai nhà cửa, bởi vì ở tuổi nầy chỉ còn sinh đẻ gì được nữa?
 
Hẹn ngửa mặt lên cười ha hả:
- Đúng là tiểu nhân, suy bụng ta ra bụng người. Tụi bây nhớ kỹ một điều là đất đai tao nhiều gấp mấy lần chị Hai bây. Tao thèm của cải của chị bây hay sao?
- Đất đai ông bán cho vợ trả nợ hết mẹ rồi. Giờ còn bao nhiêu thì chia cho hai thằng con trai. Ông lấy chị tui để ăn bám, dụng ý nầy ai cũng nhìn ra.
- Nè thằng kia, tao không phải loại đàn ông đê tiện bám váy đàn bà. Mày hỏi khắp xứ nầy coi tao là hạng người gì. Mẹ tụi nhỏ gây nợ bỏ trốn, tao cũng lần hồi trả hết cho bả, tao không nhơ bợn ai đồng xu cắc bạc. Nhận của ai một tao cũng tìm cách trả mười. Tụi bây không thể lấy dạ tiểu nhân mà đo lòng quân tử nghe chưa?
 
Đông cười khì, bĩu môi ra vẻ khinh bỉ:
- Quân tử như ông lần đầu tiên tui mới thấy. Mà nói nhiều làm gì cho hao hơi uổng tiếng. Bây giờ anh em tui có mặt đầy đủ đây rồi, tụi tui không hoan nghinh ông, ông làm ơn cút xéo ra khỏi đây giùm cái đừng để tụi tui động thủ.
 
Hẹn hít vào một hơi thật sâu để dằn cơn giận xuống, anh kéo ghế rất mạnh và buông thân ngồi phịch xuống, giọng chắc nịch:
- Tao ngồi đầy đố thằng nào dám động tới. Nhà nầy là của chú Hai và chị em Hừng, cổ nói một tiếng tao đứng dậy về liền tức khắc. Và ngoại trừ ba người nầy lên tiếng đuổi xô, còn lại bất cứ ai xeo tao cũng không đi. Động tới thân thể tao? Tao đánh. Nhưng cũng nói trước cho tụi bây biết, tao mà ra tay là phải có thương tích. Tao cũng không vô cớ đánh người để tụi bây có cơ hội vu khống. Trước khi đánh thằng nào, tao sẽ gọi Năm Lòng và Ba Gấm hai bên qua phân chứng coi cái lỗi của bây có thể trừng trị như thế nào.
 
Nội cái vụ mâm cơm cha mầy đang ăn mà mầy dám hất đổ thì đủ hiểu loại như mầy có tư cách lên tiếng ở gia đình hay không? Tao tới lui nhà nầy mấy tháng nay chớ hề thấy bản mặt nào ghé thăm mua cây bánh gói trà cho cha bây hay ít ra cũng hỏi thăm sức khỏe cha già, bây có nuôi cha được ngày nào chưa mà dám về giở giọng quyền hành rằng mình là con trai nên phải bảo vệ danh dự gia đình? Danh dự gì cái loại đàn ông sáng say chiều sỉnh như tụi bây? Đứa nào cũng có nghề cha truyền con nối là đánh bóng bàn ghế tủ ván mà coi cái bàn thờ của má bây kìa, chị em Hừng lau chùi sạch bóng đến độ tróc sơn lỗ chỗ khắp nơi, chỉ cần một phút ba mươi giây một đứa tới là xong mà có đứa nào dòm ngó không? Tao là người ngoài nhìn còn xốn mắt. Hôm nay tao nói nhiều như vậy để thức tỉnh tụi bây chứ chuyện đó không liên quan gì tao hết.
 
Thiện nhỏ nhất, nghe Hẹn nói xong cười khì nhìn ba anh mình:
- Mấy anh nghe rõ chưa? Ổng dòm ngó từng chút trong nhà, chắc để ý coi có món gì giá trị hôn đó mà. Ý đồ rõ ràng ra miệng luôn rồi.
- Thì đó, ai mà chẳng nhìn ra. Nhưng tui nói cho ông biết ông đừng hy vọng hão huyền, nhà nầy của chị tui, chị tui không còn thì là của con Hiền, con Hiền không nhận cũng chưa tới lượt ông đâu.
 
Hẹn nắm nắm đấm, anh muốn dộng tay lên bàn một cái thật mạnh để dằn mặt chúng nhưng cố gắng kìm lại. Đưa ánh mắt khinh thị nhìn tất cả bốn đứa, anh nhếch miệng:
- Nầy tụi bây, tao có mười lăm công dừa. Vườn dừa của tao được bồi bùn mỗi tháng dưới gốc không có ngọn cỏ, phân đủ sức nên chưa bao giờ bị treo cổ mà quài nào quài nấy tụi bây khiêng không nổi, hàng tháng tao thu hoạch mấy thiên dừa. Giá bây giờ mỗi chục dừa là mười lăm ngàn, vàng ba trăm ngàn một chỉ, tụi bây tính đi, mỗi tháng tao sắm bao nhiêu vàng?
 
Mà quan điểm của tao, cưới vợ là phải lo cho vợ không hề quan tâm đến vợ giàu hay nghèo. Tao từng tuổi nầy rồi nói một một hai hai chứ không nhăng cuội như tụi bây. Mười lăm công dừa của tao, ngắt một công ra thu hoạch cũng hơn ba công của một đứa tụi bây. Nhìn lại đi, vườn tược bỏ bê không hề chăm sóc, dừa không bồi, cỏ rác mọc đầy cho người ta vô cắt bò ăn nên quanh năm treo cổ. Nói không phải khoe, tao bán lá dừa và củi cũng đủ sống, tao có ao cá, có mương để chài tép, có đục để đặt, đồ ăn quanh năm không tốn tiền chợ. Bây so với tao được không? Nhiêu đó tao nuôi vợ không đủ sao?
- Còn con của ông làm chi? Vợ ông chưa chính thức ly dị? Tài sản đó ông giữ một mình được sao mà khoe khoang?
- Mầy quan tâm chuyện đó làm gì? Hay mầy muốn sính lễ cưới chị Hai mầy phải là tài sản gì đó có giá trị để chia chát cho tụi bây?
- Chị của tui gả cho ai tui phải tìm hiểu hoàn cảnh nhân thân của người đó chứ.
- Ờ, cái đó thì khác à. Cái đó là mấy chị em ngồi lại cùng nhau bàn, chứ phải đâu giở thói côn đồ ra trấn áp rồi hất đổ mâm cơm cha mình đang ngồi ăn? Nếu như tụi bây biết chuyện, khi tới đây gặp tao, ôn hòa hỏi han về việc tao tới lui thường xuyên với ý định gì, chừng đó tao sẽ trọng tụi bây lắm vì đó là hành xử của người biết điều. Đàng nầy, vừa bước chân vào nhà bây đã đánh phủ đầu. Bây quên một điều là chị bây đã hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình để lo cho bây, dựng vợ gả chồng từng đứa. Bây giờ tụi bây đã riêng tư rồi sao không nghĩ mà thương cho chị mình vậy chứ? Con người ai rồi cũng già cũng chết, cả đời của chị tụi bây chưa lần được ăn ngon mặc đẹp, chưa lần bước ra thế giớ bên ngoài để hưởng thụ. Ai làm được cho cổ điều nầy? Tao. Tao sẽ làm. Không những tao làm cho cổ mà cho cả cha tụi bây nữa. Bây cứ hỏi chú Hai xem có phải sự có mặt của tao làm chú vui hơn không?
 
Ông Hai gật đầu lia lịa:
- Phải, phải đó, chính tao mời mọc chú ra chơi. Chị Hai bây thì luôn ngại ngùng người ta nói ra nói vô nhưng tao luôn khuyên nó, mình sống cho mình không cho ai cả, mặc ai nói gì thì nói mình cứ làm chuyện mình thích miễn sao không xấu hổ lương tâm là được. Nó có giựt chồng giựt vợ ai đâu mà xấu? Tụi bây làm con, làm em thì chẳng có quyền hạn gì mà can thiệp. Tao đồng ý cho Hai Hẹn theo đuổi con Hừng, gia đình Hẹn bước tới ai cản đản cũng không được. Con tao, tao gả ai cấm được?
 
Đám con sững sờ. Hừng nghe cha nói dứt khoát như vậy, bỗng đâu trong lòng tràn đầy dũng khí, chị bước tới nắm tay Hẹn:
- Trước hôm nay tao vẫn còn suy nghĩ, nhưng bây giờ tao đã quyết rồi. Tao đồng ý chấp nối với anh Hai. Trong thời gian chờ ảnh ly dị với vợ cho phép ảnh tới lui nhà nầy chơi với cha và cơm nước cùng cả nhà. Đứa nào ngon nhào vô cản đi.
 
Hiền mừng quýnh, cô vỗ tay rú lên:
- Hoan hô chị Hai. Thôi mấy cha nội đi về giùm cái đi. Cản cái gì mà cản, thấy chị vui và hạnh phúc phận làm em út phải mừng cho chị chứ.
 
Ba Đông lặng thinh nãy giờ mới nhìn Thành gằn giọng:
- Sao mầy nói vài bữa nữa vợ ổng về quậy chị Hai tưng bừng?
 
Thành bối rối:
- Thì vợ Tám Lưu mới nói với vợ tui cái sột, tui nghe xong kêu mấy ông lại đây đó.
 
Hiền đưa mắt nhìn cha, Hừng và Hẹn rồi hỏi nhỏ Thành:
- Bà Tám Lưu nói gì?
- Bả nói Hai Hẹn ăn cơm bữa nhà mình, chị Hai cũng chịu đèn rồi. Hai Hẹn cũng đưa đơn ly dị ngoài xã nhưng vài hôm nữa vợ ổng về quậy tưng bừng, có cớ cho bả bán đất chia của đó.
 
Hai Hẹn nghe nói, phừng phừng lửa giận, nắm đấm cung sẵn nãy giờ đập mạnh xuống bàn, anh gầm lên:
- Con Nhuần.
 
Vợ Năm Lòng bên nhà nhìn sang, nghe rõ cuộc cãi vã không sót một câu. Chị rùng mình nhún vai thầm nghĩ: “Bà Nhuần nầy thần khẩu hại xác phàm rồi. Tự nhiên rước họa vào thân. Giờ ăn nói sao với Hai Hẹn đây? Nhà nầy trước giờ kín tiếng, chuyện gì cũng dàn xếp trong gia đình không lọt ra ngoài, hôm nay Nhuần đi rêu rao anh Hai của họ thì Tám Lưu dù sợ vợ hay thương vợ gì cũng không thể thọt miệng vô mà binh vực được. Nhuần và vợ Ba Đông hồi giờ có hay qua lại với nhau đâu mà tự nhiên đâm vô nhà người ta nói xấu anh chồng mình và chị chồng của họ? Con nhỏ nầy thiệt tình là binh không được mà. Mới đây mà thọt qua bển nhiều chuyện, không biết đã về nhà chưa. Vái trời cho Hai Hẹn nổi khùng lên vả vô miệng nó rớt mấy cái răng cho bỏ thói”.
 
Chị Năm biết Hai Hẹn vui tính nhưng khó. Anh sống đàng hoàng với lối xóm chưa từng có lời to tiếng nhỏ. Hồi Tuyền còn ở đây sợ anh một phép, chẳng hiểu sao về quê chị ta lại như vậy. Nhưng cũng không ai biết rõ ràng ra sao. Bây giờ anh đeo đuổi Hừng và công khai bên vực chị ấy chứng tỏ anh đã quyết tâm cưới Hừng rồi. Mà nghĩ cũng ngộ, hai người nầy tính nết khác nhau một trời một vực sao hồi đó lại yêu nhau vậy ta?
 
Hẹn mím môi nhìn đám em của Hừng, anh lớn tiếng:
- Chuyện hôm nay tới đây được rồi. Tụi bây về đi, trước khi về thằng Thành phải dọn cái đống dưới đất cho sạch. Xin phép chú Hai con về đây. Về tính con Nhuần nầy. Gia đạo bất nghiêm thành ra có cuộc cãi vã hôm nay.
 
Nói xong, Hẹn hùng hổ bỏ đi không đợi ai khuyên can. Anh về nhà cha má, ông bà Năm đang ngồi trên ghế vừa coi ti vi trắng đen vừa nói chuyện với Lam và Linh. Hẹn kéo ghế ngồi xuống đối diện, anh nhìn Linh:
- Mầy qua kêu vợ chồng thằng Lưu tới nhà cha má gặp tao một chút.
 
     Hết Phần 9. Còn tiếp phần 10.
 
Lê Nguyệt
 
 Trở về
Các bài viết khác:

TIN MỚI

TIỆN ÍCH
Giờ tại Sydney

TỶ GIÁ
Nguồn: vnexpress.net
Quảng cáo Quảng cáo

Dành cho quảng cáo