Hôm nay thứ ba, ngày 5 tháng 12 năm 2023
Truyện dài - TIẾNG HÁT CỦA BÀ TRI HUYỆN (08) (12/10/2023 04:21 AM)
Lê Nguyệt

Chương 08. Bà Ba kêu gia nhân giải Lãm lên.
 


Vừa thấy Lãm, mặt ông Mộc chợt tái nhợt. Ông ta trân trân ngó Lãm và nhận lại ánh mắt trách móc của hắn. Lãm hết ngó ông Mộc lại ngó qua huyện Phan. Lúc bấy giờ, linh cảm có chuyện sắp xảy ra, Phan rắn giọng tra hỏi Lãm:
- Bây giờ, mầy khai ra tất cả được chưa?
 
Lãm cúi mặt xuống im lặng. Thái độ bất hợp tác của hắn khiến Phan nổi giận thật sự. Anh vỗ bàn lớn tiếng:
- Tao đã cho mầy cơ bội tự thú mà mầy không chịu, lại muốn bị khảo tra. Mầy biết hậu quả của việc này cuối cùng là gì không? Là vợ chồng mầy phải bị lưu đày, nhà tan cửa nát. Con cái mất cha mất mẹ. Cha má mầy nuôi nổi chúng thành người hay không? Hay là đến lúc vợ chồng mầy bị giải đi, ngày đó sẽ là ngày tận thế của gia đình mầy? Còn bây giờ, trước mặt tao, mầy có thể khai ra mọi chuyện. Một mình mầy không thể bày trí ra nguyên câu chuyện như vậy. Ai đã đứng sau lưng mầy để dàn xếp? Cho dù kẻ đó là ai, thế lực ra sao mầy cũng không cần lo họ trả thù, còn có tao đây.
 
Lãm liếc lên nhìn ông Mộc cái nữa, đắn đo không biết mình nên nói gì và giấu gì. Chuyện này liên quan đến quá nhiều người. Nói hay không nói thì quan huyện cũng sẽ điều tra ra. Hơn ai hết, anh ta nghe rõ mồm một những tiếng ca ai oán căm hờn của bà huyện. Bà chắc đã quá bức bách và đã rõ nguồn cơn nên cứ hàng đêm thúc bách quan huyện điều tra nguyên nhân, bà đã chỉ rõ ra con mình sinh là bé trai, vậy là bản thân hồn ma đã biết ai là thủ phạm, có thể bà đang cho kẻ thủ ác cơ hội để tự thú mà nhận khoan hồng hay không?
 
Đang lưỡng lự thì bỗng đâu giữa gian nhà sáng trưng ánh đèn măng xông, rọi sáng từng ngõ ngách lại lọt vào một cơn gió lạnh buốt khiến ai nấy đều rùng mình. Ngọn gió mang đầy âm khí chưa kịp đi qua thì giọng ca lanh lảnh của bà huyện Hoa lại vang lên, xoáy vào tai, vào tim của những người trong cuộc:
- Lý tòng quân
 
Ai làm, ai làm cách chia
Đứa con ta, mới sinh ra đời
Mà đã…không còn bên vòng tay ấm
Hãy trả con ta về bên cha mẹ
Nếu không ta sẽ tìm đến nơi
Để trả thù cho trẻ thơ
*
Hỡi bà, hỡi bà lang băm
Sao nỡ đang tâm gây đoạn lìa
Bà hãy ăn năn quay về sám hối
Bà phải nói ra ai là thủ phạm
Lưới trời bao la
Không bao giờ ta thứ tha.
 
Tiếng hát vừa dứt, những người có mặt vẫn còn đang lạnh mình thì quan huyện đã hét lên áp chế Lãm:
- Chỉ có mình mầy biết bà lang băm đó là ai. Hãy tự thú ra mau.
 
Chị Lãm từ ngoài xộc vào, kéo áo Lãm khóc lớn:
- Ông đã làm gì bà Huyện? tại sao vô ơn vô nghĩa như vậy chứ? Bà huyện đối đãi với gia đình mình ra sao ông không ghi ơn mà còn làm hạị  người ta? Một mình ông không thể dàn dựng cảnh này được. Khai mau lên. Có gì ông phải tự chịu, tui sẽ nuôi cha má ông và các con, đừng để liên lụy cha mẹ già con thơ. Ông đã quá hèn kém rồi.
 
Thấy cảnh tượng đó, ông Mộc vội đứng dậy từ giã:
- Thôi. Đây là chuyện nhà của quan huyện. Chúng tôi có mặt cũng dư thừa. Hôm nay tưởng rằng quan huyện mời gia đình tui tới để bàn về chuyện nghiêm túc, ngờ đâu lại xảy ra chuyện như vậy. Là người ngoài cuộc, chúng tôi xin được cáo lui. Mời bà bá hộ và quan huyện hôm nào rảnh rỗi tới tệ xá để vợ chồng tui được chiêu đãi tạ lễ.
 
Ngay lúc đó, Lụa cũng từ phía dưới xông lên, nhào tới ông Mộc, kéo vai áo ông ta xuống và trợn mắt gầm lên:
- Đây, đây nè bà Ba. Chính thằng khốn nạn này đã hãm hiếp con, con nhận ra giọng nói và vết cào trên vai của hắn. Và hắn cũng là thằng hãm hiếp má con rồi vùi xác xuống đìa.
 
Tất cả những người có mặt đều kinh hoàng.
 
 Ông Mộc hất tay Lụa ra, kéo áo lên phủ đôi vai, gầm gừ:
- Con khốn. Mầy nói năng bậy bạ gì ở đây vậy? Hạng như mầy mà cũng cho là tao thèm muốn hay sao?
 
Lụa cũng không vừa, chị nắm tay áo ông Mộc không buông, cũng lớn tiếng đáp trả:
- Tui không nhịn ông nữa. Tui mơ hồ  nên không dám khai ra. Nhưng ngay khi tui hôn mê, tui còn nghe ông biểu ai đó kêu bà mụ vườn tên Thệ nào đó tới nhà ai đỡ đẻ, rồi bắt đứa con của người đó đem về, giao cho ông. Còn đứa nhỏ này thì cho họ nuôi. Ông còn nói là cái thứ như tui mất con còn mừng nữa vì tui đâu có nuôi nổi nó. Với lại nó bị cụt tay như vậy chỉ báo đời mà thôi. Tỉnh lại, tui cứ tưởng mình nằm mơ. Rồi thì trong lúc đi lang thang, tui mới được bà Hai kêu vô đây cho con bé bú thép. Không ngờ nó lại là con tui. Ông là thằng khốn nạn, ông muốn con ông vô nhà quan để sau này làm khó quan huyện chứ gì?
 
Ông Mộc xấn tới vố cho Lụa bạt tay:
- Mầy nói điên gì vậy chứ?
 
Bỗng nhiên Lãm đứng dậy, dũng cảm chỉ vào mặt ông Mộc:
- Tới nước này thì ông cũng không nên chối chày chối bướng làm gì nữa. Tui ân hận đã tiếp tay với ông. Tui xấu hổ không dám nói ra bao nhiêu lâu nay, cứ để lương tâm cắn rứt. Tui thật tình không ngờ chuyện lại xảy ra tới mức như vậy. Hôm nay, tui sẽ khai ra hết rồi quan huyện muốn xử lý ra sao tui cũng cam tâm.
 
Ông Mộc vội vã đứng dậy, xấn tới Lãm, chỉ tay vào mặt hắn ta thị uy:
- Mầy định a dua theo con này để hãm hại tao à? Mầy không coi lại thân phận địa vị của mình, mầy cho rằng quan huyện sẽ tin vào lời đám tụi bây mà nghi ngờ tao sao? Tưởng bở hả mậy? Tao dù sao cũng đường đường là một địa chủ, lại dây dưa với hạng tôm tép của bây à? Bản mặt tao mà lại gian dâm với đứa đê tiện là con của mụ câm khùng hay sao?
 
Huyện Phan dùng miếng ván gõ bồm bộp xuống bàn:
- Để yên cho nó nói. Có cần tôi lập ngay cái công đường xét xử vụ án này không? Trước mặt pháp luật thì ai cũng như ai không phân biệt địa vị, thân phận sang hèn. Lập tức gọi các gia nhân vào đây chứng kiến sự thật sẽ được phơi bày ngay trước mắt mọi người.
 
Ông Mộc ngạc nhiên quay lên nhìn quan huyện:
- Thì ra hôm nay ngài cho gọi chúng tôi đến với mục đích này chứ không phải bàn về hôn ước năm xưa à?
- Đúng vậy. Hôn ước năm xưa gì nữa? Tôi đã có vợ con rồi. Và tôi đã hứa với vợ đời kiếp này tôi chỉ có một mình cô ấy. Dù cô ấy đã không còn nhưng quân tử nhất ngôn.

Bà Mộc và Hải Lý tím tái mặt mày.
 
Khi mọi người đã tề tựu đông đủ trước sân, quan huyện ra lịnh cho gia nhân mở toang cửa cái ra, thắp đèn măng xông khắp nơi để ánh sáng chan hòa từ trong ra ngoài. Xong, Phan cho phép Lãm trình bày sự việc.
 
Lãm bấy giờ không còn khiếp sợ nữa. Đối với anh ta, gia đình mình là trên hết. Sở dĩ Lãm nhận lời ém nhẹm chuyện này cũng là vì sự an nguy của gia đình anh. Nay chuyện đã đến nước này, hồn oan của bà huyện đã kêu lên thì anh không thể nào bưng bít sự thật được nữa. Lãm bình tỉnh ngó ngay mặt ông Mộc, chỉ tay vào ông ta:
- Hôm nọ tui vô tình đi ngang bờ ruộng của ông. Thấy cô Lụa nằm bất tỉnh còn ông đang châm lửa đốt cái chòi rách nát của cổ.  Khi ông bưng cổ lên, tui nhận ra ông định thảy cổ vô lửa đang cháy để ngụy tạo vụ cháy nhà chết người. Vậy là tui ra mặt ngăn cản. Biết tui làm việc ở phủ huyện nên ông không dám làm gì tui, và nếu hành hung thì sức ông cũng không đánh lại tui, cho nên ông năn nỉ, mua chuộc tui đủ thứ. Nói tui cứ nhắm mắt làm ngơ thì sẽ để yên cho cha má và vợ con tui sống an bình. Còn bằng không thì ông sẽ dùng mọi cách để làm gia đình tui nhà tan cửa nát. Cô Lụa chỉ là con của một mụ điên, nói ra thì bất quá ông buộc phải chu cấp cho cổ chứ ông bị tù tội hay sao? Cùng lắm là đưa cổ về làm thiếp, như vậy sẽ bị bà địa chủ đày ải còn khổ hơn nữa. Tui làm thinh thì chỉ có lợi cho cổ chứ không có hại.
 
Tui nghe ông nói cũng xuôi tay. Với lại tui cũng nghĩ, nếu làm um lên thì thế lực của ông sẽ đè bẹp gia đình tui. Quan huyện tuy bênh vực tui nhưng quan ở ngoài sáng ông ở trong tối, ai biết ông sẽ giở trò gì với người lớn trẻ nhỏ nhà tui nên tui làm thịnh. Nhưng chẳng bao lâu thì tui biết cô Lụa có bầu. Cái bầu này của ông chứ ai. Rồi thì tui thấy hình như cổ cũng yên phận với đứa con tương lai của, lao động cực khổ kiếm tiền nuôi con.
 
Rồi tới bữa bà huyện sanh con, tui chạy đi kiếm bà mụ Hạc thì từ đàng xa tui thấy bả đang đi về hướng nhà bả, tui ba chưn bốn cẳng chạy tới vì bà huyện đang đau riết sắp sanh. Rồi bỗng nhiên tui thấy bả bị một cái cây rất dài quất bả một cái té nhào xuống mương, cái mương cạn nhách nhưng ai đó núp phía sau gốc cây bự cứ dùng cái cây đó quất túi bụi trên mình bà mụ Hạc.
 
Tui hoảng quá tính chạy lại cứu thì từ xa tui thấy ông bưng đứa nhỏ chạy lại, kéo tui ra tuốt đàng xa hỏi tui đi đâu? Tui nói đi rước mụ Hạc, ông nói cô Lụa sanh con nhưng tính mạng nguy hiểm, mà nếu để đứa nhỏ lại thì nó chắc chết vì ông không thể đem nó về nhà. Rồi ông năn nỉ tui lén đưa nó về cho bà huyện, để ông giới thiệu cho một bà mụ đỡ sẽ nói dối là bà huyện sinh đôi. Lúc đó tui nghe có tiếng người ta kêu lên là bà Hạc chết chìm dưới mương. Tui hoảng quá, bà Hạc chết thì ai đỡ đẻ cho bà huyện? Mà lúc ổng đề nghị vậy tui đâu có biết con bé không có bàn tay. Phần tội nghiệp cho cô Lụa, phần vì gấp tìm người cho bà huyện nên tui ừa đại.
 
Vậy là ổng ngoắc một bà núp sẵn ở đó lại, bả đặt con nhỏ trong giỏ xách rồi đi theo tui. Cái mặt bả hồi nào cũng cúi xuống thật thấp nên tui cũng không nhìn được rõ. Trong bụng tui cũng lo lắm, nhưng tui nghĩ đây là con gái, ông huyện nuôi thêm cũng không sao. Chứ nếu là con trai thì thật tình tui không dám, sẽ lẫn lộn huyết mạch họ Phan. Dè đâu, khi bà huyện sanh xong, vợ tui thấy rõ ràng có hai đứa nhỏ trong lúc đó mà chẳng hiểu sao bà huyện hộc máu chết nghẹn còn bà mụ đi đâu mất tiêu. Trong phòng chỉ còn lại bé gái này. Thiệt tình, tui cũng có nghĩ bà kia đánh tráo nhưng nếu cô Hai là do chính bà huyện sinh ra và bà nọ thấy nó tật nguyền không tráo thì sao?
 
Lúc đó, sợ quá và tui cũng không biết bà mụ đó ở đâu mà tìm ra đối chứng với bà Ba nên tìm ông. Ông nói ông cũng không biết, chỉ biết bà ta nói bà ta là bà mụ mới đỡ đẻ cho cô Lụa thôi. Giờ thì tui biết là ông xạo rồi. Cho nên, trước mặt quan huyện và bà Ba, ông phải khai ra con mụ đỡ đó là ai và bà ta đã bắt đứa bé lưu đi đâu rồi.
 
Huyện Phan giận run người, tay trái anh nắm chặt lại, tay phải cầm cục cây đập ầm ầm xuống bàn:
- Ông còn điều gì cãi chối nữa không? Mau mau chỉ ra bà mụ đó là ai.
 
Ông Mộc run sợ tận trong xương tủy, chưa biết phải phản ứng ra sao thì bà Mộc đã nhào tới đánh bôm bốp vào người ông:
- Khốn nạn, dơ bẩn. Ông phải tự chịu trách nhiệm về chuyện ông làm. Ông có bao nhiêu bà bên ngoài bộ tưởng tui không biết hay sao? Tui mắt lấp tai ngơ cho ông toại nguyện. Như vậy cũng chưa thỏa mãn thì ông có thể tìm đứa khác, có đâu lại hãm hiếp một đứa con gái tội nghiệp như con Lụa? Đã vậy, ông còn cố tình phóng hỏa đốt nhà người ta, lén bắt đứa con của nó mang nặng đẻ đau với mục đích gì? Ông a tòng với con mụ kia bắt cóc con tri huyện để làm chi vậy chứ? Ai cũng nói tui ăn ở ác, nhưng tui có ác bằng ông chưa? Ông Mộc ơi, ông có con gái đó. Ông không sợ trời trả báo vô con gái của ông hay sao?
 
Đang lúc bối rối thì từ ngoài sân, một giọng nói đầy ma lực sang sảng vang lên, mọi người hiếu kỳ quay sang. Bà Ba vui mừng khi nhận ra đó là bà A Huế. A Huế bước vào như một cơn lốc, xỉ vào trán ông Mộc:
- Hôm nay, tao cho mầy chạy đàng trời. Quan huyện à. Tên này không thể tha thứ được đâu. Quan huyện cho người lại đòi con đàn bà mà cha con vừa đưa về chiều hôm nay, mụ ta có dắt đứa con trai ba tuổi nhận cha con làm cha. Đứa bé đó là con trai của vợ chồng con đó.
 
Hết chương 8.
          Còn tiếp chương 09.
 
Lê Nguyệt
 
 Trở về
Các bài viết khác:
Truyện dài: SỐ GẶP MA (01) (24/10 02:22:22 AM)

TIN MỚI

TIỆN ÍCH
Giờ tại Sydney

TỶ GIÁ
Nguồn: vnexpress.net
Quảng cáo Quảng cáo

Dành cho quảng cáo